Cảm nhận về truyện ngắn Hai Đứa Trẻ của Thạch Lam | Văn mẫu

(Văn mẫu lớp 11) – Cảm nhận về truyện ngắn Hai đứa trẻ của nhà văn Thạch Lam

(Bài phân văn đạt điểm 9 của một học sinh giỏi văn chuyên Trần Phú).

BÀI LÀM

Trong thời kì văn học trước cách mạng, Thạch Lam là cây bút nổi bật ở mảng văn hiện thực lãng mạn 1930-1945. Văn Thạch Lam cũng viết về những vấn đề nhức nhối của xã hội, phản ánh hiện thực tăm tối song lại cất lên bằng giọng “thơ” nhẹ nhàng, phảng phất thứ “hương hoàng lan” đáng yêu đáng quý. “Hai đứa trẻ” là tác phẩm tiêu biểu cho những điều này. 

Thạch Lam (1910 -1942) tên thật là Nguyễn Tường Vinh, người Hà Nội. Sinh thời Thạch Lam làm nghề viết văn, viết báo, là chủ bút của Tự lực văn đoàn. Tuy nhiên, Thạch Lam chọn cho mình tư tưởng thẩm mỹ riêng, không giống ai. Thế giới nhân vật trong văn Thạch Lam là lớp người lao động nghèo cơ cực và không gian là phố huyện nghèo hoặc xóm nhỏ ngoại ô Hà Nội. 

Truyện ngắn “Hai đứa trẻ” được in trong tập “Nắng trong vườn” (1938), tiêu biểu cho phong cách và hồn thơ Thạch Lam. 

Trước hết, truyện ngắn mang nội dung phản ánh hiện thực về cuộc sống con người và chế độ xã hội. Những cảnh đời đơn điệu, hắt hiu nơi phố huyện nhỏ lúc chập choạng tối và khi đêm về với những nhân vật bé mọn, cử động lặng lẽ, chậm chạp, nói năng ít lời và giọng thấp hòa lẫn trong tiếng thở dài. Đó là “mấy đứa trẻ con nhà nghèo ven chợ cúi lom khom đi lại tìm tòi. Chúng nhặt nhạnh những thanh lứa thanh nứa hay bất cứ cái gì khác của người bán hàng để lại”. Đó là chị Tí ban ngày mò cua bắt tép, tối đến dọn ra đường cái hàng nước chè tươi lèo tèo, leo lét ngọn đèn dầu. Đó là gánh phở bác Siêu ế khách, là gia đình hát xẩm trên manh chiếu rách chưa hát vì chẳng có khách nghe, là bóng liêu xiêu của cụ Thi điên, là cái chõng tre ọp ẹp của quán tạp hóa chị em Liên… “Chừng ấy con người” họ quen với bóng tối và buộc phải quen với bóng tối. Tất cả như tái hiện bức tranh xã hội thu nhỏ đầy thương cảm của những con người sống mà vật vờ như cái bóng, sống mà như đang “chết mòn”. 

cảm nhận về truyện ngắn hai đứa trẻ

Bên cạnh tính hiện thực, Thạch Lam còn mang đến một tác phẩm đậm tinh thần lãng mạn bằng cách sử dụng hình ảnh và miêu tả diễn biến tâm lí nhân vật Liên. Những cảm giác mơ hồ, nỗi buồn man mác, nét sáng yếu ớt và nét tối mịt mùng…. trong đôi mắt Liên như phô bày một không gian mờ mờ ảo ảo mông lung. Không gian có “tiếng trống thu không” gọi chiều buồn, có mùi rác ẩm thối, có ánh sáng lẻ tẻ của vũ trụ thiên nhiên và ánh đèn leo lét của con người. Đối lập với đó, bóng đêm có sức mạnh lấn át khủng khiếp, nó tràn ra, trùm lên và nuốt trọn ánh sáng, sự sống. Từ lúc chiều tàn, tới tối dần, rồi tối đen, tối thăm thẳm, toàn một màu đen tối. Sự đối lập và vận động ấy khiến tác phẩm giàu chất lãng mạn. 

Cuối cùng, tôi muốn nhắc tới thông điệp trong nội dung phản ánh của tác phẩm. Thạch Lam muốn nói lên điều gì khi để chị em Liên và người dân phố huyện thức đêm chờ tàu tới? Những chuyến tàu đêm như miền cổ tích hoa lệ và hấp dẫn. Nó gọi về những ngày nhà gia đình Liên còn khá. Nó mang chút ánh sáng và hơi thở thành thị đến góc huyện nghèo tăm tối. Nó vừa là chút ánh dương nuôi dưỡng tâm hồn tưởng như tàn lụi của con người. Như vậy, nhìn nhận sâu xa, Thạch Lam dường như muốn khẳng định bản chất của con người. Con người dù có rơi vào bi kịch khốn cùng như thế nào thì họ vẫn không ngừng cố gắng vươn tới ánh sáng, họ cố gắng để được sống đúng nghĩa chứ không phải một sự tồn tại vô nghĩa lí. Đó chính là tinh thần nhân văn, nhân đạo mà Thạch Lam đã tế nhị đưa vào tác phẩm. 

Truyện ngắn “Hai đứa trẻ” của Thạch Lam có nhiều thành công trong nghệ thuật. Tác phẩm là sự kết hợp hài hòa giữa bút pháp hiện thực và lãng mạn. Truyện ngắn gần như không có cốt truyện và giàu chất thơ, ngôn ngữ gần gũi, giọng văn mượt mà… 

Truyện ngắn “Hai đứa trẻ” của Thạch Lam không hấp dẫn bởi những tính cách hay tình huống li kì nhưng ám ảnh người đọc từ chính cái hồn cốt dung dị, tinh tế mà đầy nhức nhối. 

>>> XEM THÊM : 

 

Post Author: adminlgv