Kể về kỉ niệm ngày đầu tiên đi học mà bạn nhớ nhất | Văn mẫu

Kể về kỉ niệm ngày đầu tiên đi học mà bạn nhớ nhất

Meta : Ngày đầu tiên đi học để lại trong tôi khá nhiều cảm xúc mà đến nay vẫn còn nhớ mãi, chạm khắc vào tâm khảm. Tôi muốn kể về kỉ niệm ngày đầu tiên đi học.

Key : Kể về kỉ niệm ngày đầu tiên đi học

——————–

Có thể nói, những ấn tượng đầu tiên là những điều luôn khắc sâu vào tâm khảm của mỗi người trong chúng ta. Đó có thể là lần đầu nhận được món quà sinh nhật, lần đầu nhìn đứa con của mình chào đời cũng có thể là lần đầu hẹn hò với người yêu. Nhưng có một khoảnh khắc chắc chắn ai trong chúng ta cũng đều nhớ chính là ngày đầu tiên đi học. Tôi muốn kể về kỉ niệm ngày đầu tiên đi học của mình…

Khi kể về kỉ niệm ngày đầu tiên đi học, chắc rằng ai cũng sẽ cảm thấy bồi hồi, hoài niệm một cách sâu sắc. Những ấn tượng về cái ngày đầu tiên ấy đã đến sớm từ đêm tôi chuẩn bị đến trường. Những suy nghĩ lo lắng, hồi hộp nên chuẩn bị thật kỹ tất cả những gì bố mẹ dặn để ngày mai không có gì thiếu sót. Song đó,  cũng có chút gì đó mong đợi, trông ngóng rằng không biết có gì mới lạ xuất hiện, để rồi đêm đó lại khó ngủ vì có quá nhiều cảm xúc lẫn lộn. Trằn trọc, lo lắng làm cho đứa trẻ ngày mai phải tiếp xúc với thế giới mới không thể chợp mắt dù ngủ rất sớm.

Sáng hôm sau chính là bữa sáng quan trọng đối với ta vì nó đánh dấu giai đoạn mới trong cuộc sống mỗi người. Thế giới của chúng ta sẽ rộng lớn hơn nên con đường quen thuộc mỗi ngày đều bước qua nay lại trở nên lạ lẫm mới mẻ. Không phải vì cảnh quan thay đổi, hàng cây vẫn xanh biếc, tiếng chim vẫn líu lo, ánh nắng vẫn ấm áp như mọi ngày. Nhưng ngày hôm nay, cái ngày đầu tiên bước chân tới trường thì con đường ấy lại khác lạ thường là do lòng người đang có sự chuyển biến. Hôm nay, nó đưa ta đến trường, đến tương lai.

Kể về kỉ niệm ngày đầu tiên đi học mà bạn nhớ nhất

Ngồi trên chiếc xe đạp sau lưng bố mà lòng tôi thấy rộn ràng, có chút lo lắng nhưng bóng lưng bố đạp xe khiến bản thân tôi cảm thấy được che chở và tự tin hơn. Nhìn ra xung quanh là hình ảnh các bạn cùng lứa cũng được bố mẹ đưa đến trường càng làm tăng sự thích thú của tôi khi đến trường.

Bước đến cổng trường là một bầu không khí choáng ngợp bủa vây tôi. Quá nhiều người, không gian quá rộng khiến đứa nhỏ tôi có chút chùn bước, sợ hãi lạc lõng. Bước lùi một bước, tôi đụng phải bố mình. Chắc ông hiểu được cảm xúc của tôi lúc này nên đã nở một nụ cười và động viên tôi rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi. Bố nắm chặt tay tôi và đưa tôi vào lớp chọn một chỗ ngồi thích hợp và  nói “bố phải ra ngoài rồi, con phải mạnh mẽ lên nhé!”.

Sau đó, ông rời đi ra khỏi lớp khiến tôi muốn bật khóc nhưng phải kiềm lại vì khóc trong ngày đầu tiên đi học thì thật là tệ. Tự nhủ bản thân phải mạnh mẽ hơn và tin rằng bố vẫn quanh đây khiến lòng tôi yên tâm hơn chút. Ngay khi tôi mạnh dạn lên thì công giáo bước vào trong chiếc áo dài tung bay và nở nụ cười tươi tắn. Khoảnh khắc đó, cô thật đẹp, thật tỏa sáng. Không bắt đầu bằng những câu dặn dò về bài học hay những chuẩn bị cho buổi học chính thức mà cô chào bọn trẻ chúng tôi, hỏi thăm và nói những câu chuyện hài hước. Cả nhóm học sinh bên dưới cũng thả lỏng và hòa theo những gì công nói và cảm thấy thoải mái hơn mặc dù trước đó có đứa sắp bật khóc.

Cô kết thúc buổi gặp mặt đầu tiên sau khi đã dặn dò kỹ những thứ chúng tôi sẽ phải chuẩn bị và chúc tất cả sẽ có năm học thật tốt. Tôi vui mừng chạy ra với bố và liên tục kể về những gì đã xảy ra trong lớp học. Bố khen tôi làm tốt lắm và ông cảm thấy tự hào con gái mình. Tự bản thân cũng cảm thấy mình đã có một khởi đầu tốt và trưởng thành hẳn lên sau hôm đó.

Đó có câu chuyện về ngày đầu tiên tôi đến trường, làm quen với những điều mới lạ ở trường học. Có lo sợ, có hồi hộp cũng có mong đợi cùng vui vẻ, tất cả những cảm xúc đó khiến cho kỉ niệm đến trường ngày đầu tiên là khoảnh khắc tôi không thể quên được.

>>> XEM THÊM : 

Post Author: adminlgv