Nghị luận xã hội về Tình Mẫu Tử | Làm văn mẫu

(Văn nghị luận xã hội) – Nghị luận xã hội về tình mẫu tử trong cuộc sống

(Bài văn nghị luận xã hội của một bạn học sinh giỏi tỉnh Nam Định).

BÀI LÀM

Tôi đã nghe đâu đó câu chuyện về một anh bán cháo ít học làm bài thơ khóc mẹ khi mẹ mất:

“Khóc một tiếng, gọi một tiếng

Mẹ ơi!

Tiếng con mẹ quen thế

Sao gọi mẹ không thưa…”

Những câu thơ xúc động về mẹ đâu cần tài văn thơ thiên bẩm, nó vốn xuất phát từ chính nỗi lòng chân thật của người con. Điều này nhắc chúng ta về một vấn đề tưởng gần gũi mà chưa mấy ai thấu hiểu thực sự, ấy là tình mẫu tử.

Cắt nghĩa ba từ này rất đơn giản. Thực chất, “mẫu tử” là từ tiếng Hán. Ở đây, “mẫu” là cha mẹ, “tử” là con cái. Tình mẫu tử là tình cảm giữa cha mẹ và con cái.

Tuy nhiên, để nói về những biểu hiện của tình mẫu tử số trang giấy để thể hiện cụ thể không dưới số 1. Tình mẫu tử được thể hiện ra bằng muôn vàn hành động khác nhau từ nhỏ nhất tới cao cả nhất.

Khi con trong bụng mẹ, mẹ vất vả cùng con đi làm, mẹ cực nhọc với những cơn nghén, mẹ cố ăn cho con khỏe, mẹ cố cười cho con hưởng niềm vui, mẹ lao động chăm chỉ để con được “tập thể dục”, mẹ lau vội giọt nước mắt để con không lây cảm giác buồn phiền… Cha mẹ với con cái có một sự gắn kết kì lạ. Khi con cất tiếng khóc chào đời, cha mẹ rơi nước mắt trong hạnh phúc. Khi con ốm, cha mẹ sốt sắng chạy vạy không yên giấc. Khi con cười, cha mẹ cũng rơi nước mắt vì hạnh phúc. Cả thế giới của cha mẹ là đứa con và với con cha mẹ cũng là cả thế giới. Thế rồi, trao hình hài, cha mẹ cũng cho con cả nhân cách. Mẹ uốn tay con từng nét chữ. Cha răn dạy con những đạo lí làm người. Trái lại, con tặng cha mẹ cái hôn, bông hoa điểm mười. Đó chỉ là vài biểu hiện nhỏ nhưng vô cùng thiêng liêng của tình mẫu tử.

nghị luận xã hội về tình mẫu tử

Trong một bộ phim tôi mới xem gần đây, một nhân vật phụ là người cha mới mất con đã nói thế này: “Con mất cha mẹ gọi là mồ côi. Vợ mất chồng gọi là góa chồng. Chồng mất vợ gọi là góa vợ. Nhưng cha mẹ mất con gọi là gì đây? Không có! Vì quá đau đớn nên không có từ gì để nói cả.”. Quả thật, tình thương của cha mẹ với con cái là vô bờ bến. Vậy nên, một phép tắc sống cơ bản đó là, chúng ta cần biết ơn và báo đáp công ơn lớn lao của cha mẹ. Đây là bản chất cơ bản của con người cũng là truyền thống người Việt.

Vậy chúng ta phải báo đáp cha mẹ bằng cách nào? Trước hết, hãy tôn trọng bố mẹ bạn. Đừng coi thường họ vì cổ hủ hay ít học. Không ít thanh niên ngày nay luôn coi thường lời khuyên hay lời nhắc nhở, dạy dỗ của cha mẹ. Một số học sinh nhỏ tuổi còn quên mất cách mời người lớn ăn cơm, cách chào cha mẹ khi ra khỏi nhà, quên cách xin phép khi muốn làm điều gì đó… Khi cha mẹ tuổi già sức yếu, bạn có sẵn sàng chăm sóc họ? Hay bạn sẽ gửi họ đến viện dưỡng não hoặc thuê người lạ đến chăm sóc chính cha mẹ mình? Đôi khi tuổi trẻ quá ham mê với sự nghiệp, khi ổn định lại lo chăm sóc gia đình riêng, bao nhiêu người nhớ đến cha mẹ đang mòn mắt ngóng ở quê nhà. Trái gió trở trời, ai sẽ ấm lưng cho mẹ, bóp chân đau nhức cho cha? Sống không yêu thương, chết làm ma chay lớn để làm gì? Hãy nhớ, yêu thương cha mẹ khi còn có thể!

Tình mẫu tử thiêng liêng và quan trọng, nó làm nên nhân cách con người. Thay cho lời kết, tôi muốn nhắc lại câu ca dao xưa cũ nhưng bài học thì chẳng bao giờ là thừa:

“Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra…”

>>> XEM THÊM : 

Post Author: adminlgv