Phân tích bài thơ viếng lăng Bác | Văn mẫu

Phân tích bài thơ viếng lăng Bác

Meta: Phân tích bài thơ Viếng lăng Bác giúp bạn cảm nhận được sự xúc động, bồi hồi của nhà thơ khi gặp hình ảnh Bác trong khung cảnh trang nghiêm, yên tĩnh.

Key: Phân tích bài thơ viếng lăng Bác

=========================================

“Viếng lăng Bác” được Viễn Phương sáng tác vào năm 1976. Bài thơ mang đậm chất trữ tình khi hòa bình lặp lại, tác giả lần đầu được gặp lại hình ảnh Bác Hồ khi thăm lăng. Đặc biệt, bài thơ thể hiện được tình cảm sâu nặng, thành kính của nhà thơ nói riêng, nhân dân miền Nam nói chung khi được về viếng Bác khi hoà vào dòng người. Phân tích bài thơ Viếng lăng Bác sẽ giúp người đọc hiểu rõ tình cảm của nhân dân dành cho Bác.

“Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác

Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát

Ôi hàng tre xanh xanh Việt Nam

Bão táp mưa sa đứng thẳng hàng”

Mở đầu bài thơ là cảm xúc dâng trào trong lòng của tác giả khi vừa bước chân vào lăng thể hiện qua đại từ nhân xưng “con” và gọi “Bác”. Lời thơ mộc mạc, giản dị nhưng chứa đựng được những tình cảm gần gũi, thân thương và lòng kính trọng vô cùng đối với Người – chủ tịch Hồ Chí Minh.

Xưng “Bác” nghĩa là nhà thơ đã phần nào thể hiện được sự gần gũi của Người đối với bà con nhân dân.

“Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác”

Câu thơ như lời thổn thức của nhà thơ khi ở miền Nam xa xôi nhưng cùng đồng lòng hướng về Bác. Điều này không quá khó hiểu khi trước lúc lâm chung Người vẫn luôn hướng về miền Nam ruột thịt.

phân tích bài thơ viếng lăng bácphân tích bài thơ viếng lăng bác

Với sự kính yêu vô cùng, nhà thơ mới thốt lên rằng:

“Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng

Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ”

Nếu mặt trời thứ nhất chỉ mặt trời của thiên nhiên, nhưng mặt trời thứ hai được chỉ về “Người”. Một mặt trời đang nằm trong lăng rất đỏ nghĩa là mặt trời của nhân dân chiếu sáng con đường cho nhân dân Việt Nam tìm lại độc lập.

Tiếp theo câu thơ, Viễn Phương tiếp lời

“Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ

Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân”

Hình ảnh dòng người vào lăng viếng Bác mang trong mình nỗi thương nhớ khôn nguôi. Bảy mươi chín mùa xuân ý chỉ số năm người sống trên cõi đời, số năm người cống hiến hết mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Điệp ngữ “ngày ngày” được đưa ra thể hiện quy luật trình tự của dòng người vào thăm Bác.

“Bác nằm trong giấc ngủ bình yên

Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền

Vẫn biết trời xanh là mãi mãi

Mà sao nghe nhói ở trong tim”

Hình ảnh Bác đang nằm trước mắt nhà thơ thể hiện sự hiền hậu, nhân từ như một vầng trăng sáng dịu hiền. Bác đang nằm ngủ, hình dáng Bác vẫn còn mãi trong tâm trí người dân Việt Nam.

Bác luôn là trời xanh mãi mãi trong lòng người dân. Tuy nhiên, nhà thơ thay mặt người dân nghe nhói trong tim khi hình ảnh Bác chỉ còn năm trong lăng, lặng yên.

Dù đang đứng trong lăng nhưng nhà thơ luôn lo sợ phải rời xa. Vì vậy Viễn Phương thốt lên rằng:

“Mai về miền Nam thương trào nước mắt

Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác

Muốn làm đóa hoa tỏa hương đâu đây

Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này”

Vì không muốn rời xa Bác mà nhà thơ ước mong làm con chim, làm đóa hoa hay cây tre để quanh quẩn bên Người. Nhịp điệu khổ thơ ngày càng dồn dập khi điệp từ “muốn làm” lặp đi lặp lại đến ba lần.

Với hình ảnh chân thành, Viễn Phương đã tạo ra “Viếng lăng Bác” như một bản tình ca ấn tượng trong lòng người dân Việt Nam. Bài thơ không chỉ thể hiện được tình yêu thương của con dân Việt Nam đối với Bác, bên cạnh đó còn thể hiện được ngòi bút tài tình của Viễn Phương qua loạt hình ảnh đầy hiện thực.

>>> XEM THÊM : 

Post Author: adminlgv