Phân tích nhân vật Mị trong truyện ngắn Vợ chồng a phủ | Làm văn mẫu

(Văn mẫu lớp 12) – Em hãy phân tích nhân vật Mị trong truyện ngắn Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài

(Bài văn phân tích của bạn Trần Thị Liên lớp 12A6 trường THPT Lý Thường Kiệt)

BÀI LÀM

Nếu như truyện ngắn “Vợ nhặt” của Kim Lân ám ảnh bởi hình ảnh người đàn bà xấu xí, rách rưới, sắp chết đói thì truyện ngắn “Vợ chồng A Phủ” của Tô Hoài lại hấp dẫn trong thân phận và vẻ đẹp của Mị dưới chế độ phong kiến miền núi xưa. Nhân vật Mị đâu chỉ là hiện thực đơn thuần, Tô Hoài còn truyền tải nhiều thông điệp khác khi xây dựng hình tượng này. 

Tô Hoài là nhà văn trưởng thành trong kháng chiến chống Pháp. Các tác phẩm văn xuôi của Tô Hoài được đánh giá cao trong nền văn học hiện đại thế kỷ XX. “Vợ chồng A Phủ” của Tô Hoài tiêu biểu cho tài năng, phong cách và tư tưởng của nhà văn. Truyện ngắn tập trung xây dựng hình tượng nhân vật Mị là hiện thân của những con người lao động trong xã hội phong kiến miền núi trước cách mạng. Ở Mị ta không chỉ thấy một kiếp đời bị chà đạp, vùi dập tàn bạo mà còn thấy được vẻ đẹp tâm hồn lấp lánh tiêu biểu cho người lao động nói chung và người phụ nữ Việt Nam nói riêng. 

phân tích nhân vật mị trong truyện ngắn vợ chồng a phủ

Trước hết, Mị là hiện thân cho số phận đau khổ bất hạnh của người phụ nữ trước sự tàn độc dã man của giai cấp thống trị đương thời. Mị vốn là cô gái trẻ trung, xinh đẹp, yêu đời nhưng vì bố mẹ bị thiếu nợ nhà thống lý Pá Tra mà Mị buộc phải biến thành cô con dâu gạt nợ, thành người vợ hờ của A Sử – con thống lý Pá Tra. Sống trong nhà thống lí chẳng khác nào địa ngục trần gian. Mị phải nhịn phải làm việc quần quật không kể ngày đêm, đến nỗi “Mị tưởng mình cũng là con trâu con ngựa”, thậm chí có lúc “Mị thấy mình không bằng con trâu con ngựa”. Tô Hoài đã dùng những câu văn dài để liệt kê công việc mà Mị phải làm: cõng nước, gánh củi, dệt tay, bung ngô, bẻ bắp, nấu cơm, làm nương…. Không những thế Mị còn bị đánh đập dã man. Mị bị A Sử trói đứng và cột trong đêm xuân tình. Khi nghe tiếng sáo gọi bạn, Mị muốn đi chơi nhưng lại bị A Sử phát hiện. A Sử không nói gì trói Mị vào cột, quấn tóc Mị khiến Mị không thể cử động. Mị chỉ được cởi trói khi phải hầu hạ chữa thương cho A Sử. Nhưng đó chưa phải tất cả. Mị còn phải chịu áp bức về tinh thần. Sống trong nhà thống lí chẳng khác nào sống trong địa ngục trần gian. Mị bị giam cầm tâm hồn trong một căn buồng “mờ mờ trăng trắng, nhìn ra bên ngoài không rõ là sương hay là nắng”. Mị bị ràng buộc bởi thân phận con dâu gạt nợ và bởi vì đã bị cúng “trình ma” nhà thống lí: “mình đã trình ma nhà họ rồi thì chỉ đợi ngày chết rũ xương ở đây thôi”. Cho nên nhà văn viết: “sống lâu trong cái khổ Mị quen khổ rồi”. Bị bị áp bức quá nặng nề đến nỗi dường như đã bị tê liệt, Mị sống vật vờ như một cái bóng không còn sức sống.

Tuy nhiên, bên cạnh thân phận đau khổ Mị cũng có những vẻ đẹp đáng quý. Mị là cô gái có vẻ đẹp về cả thể chất và tâm hồn. Mị xinh đẹp, trẻ trung nhất là có tài thổi sáo. Mị “thổi lá cũng hay như thổi sáo”, bao chàng trai say mê theo chân Mị. Hơn cả vẻ đẹp thể xác, Mị có một tâm hồn giàu đẹp. Dù rơi vào hoàn cảnh thê thảm, Mị vẫn không thôi khát khao hạnh phúc. Trong đêm tình mùa xuân khi được tiếng sáo đánh thức tâm hồn, Mị có những cảm xúc rất người. Mị muốn đi chơi. Quá khứ tươi đẹp và khát khao hạnh phúc ở hiện tại thôi thúc Mị tìm một lối thoát. Mị thắp đèn cho căn phòng thêm sáng, sửa lại tóc, lấy váy hoa… Mị muốn thắp sáng cho cuộc đời tăm tối. Cho dù sau đó bị A Sử phát hiện và trói đứng nhưng Mị vẫn “vùng bước đi”. A Sử có thể trói Mị về thể xác nhưng tâm hồn Mị thì không. Sức sống tiềm tàng ấy bùng lên và biến thành sức phản kháng trong đêm đông Mị cắt dây cởi trói cho A Phủ. Trong Mị vẫn tồn tại một tấm lòng rất người biết thương người và ý thức được hiện tại. Hành động cởi trói cho A Phủ vừa là cứu người cũng là tự cứu mình. Mị đã mạnh mẽ đồng thời bước qua 2 ngục tù cường quyền và thần quyền để tìm đến hạnh phúc, tự do.

Như vậy, qua nhân vật Mị trong tác phẩm “Vợ chồng A Phủ”, Tô Hoài đã phản ánh số phận và vẻ đẹp của người phụ nữ nói chung và người lao động nghèo khổ nói riêng trong bối cảnh xã hội phong kiến thực dân miền núi trước cách mạng. Nhân vật được thể hiện vừa chân thực vừa sinh động qua nghệ thuật miêu tả diễn biến tâm lí và ngôn ngữ đậm chất miền núi. Tô Hoài đang cố gắng lên tiếng tố cáo bộ mặt xã hội đồng thời đồng cảm, ngợi ca và trân trọng những khát vọng hạnh phúc, khát vọng tự do của con người. Cách Tô Hoài giải phóng cho nhân vật Mị cũng là đang chỉ ra con đường giải thoát cho tất thảy nhân dân lao động Việt Nam.

>>> XEM THÊM : 

Post Author: adminlgv